Tôi lo sợ thần chết sẽ cướp đi cuộc sống chuẩn bị được làm mẹ của mình. Và tôi lại ước mình được sống hơn bao giờ hết, để tôi được làm mẹ, được ôm con vào lòng và dành hết những gì có thể cho con. Con tôi đã chào đời và niềm ước mơ duy nhất của tôi lúc đó là con tôi phải có mẹ, là tôi.
Từ nhỏ đến lớn tôi từng có nhiều ước mơ. Khi chưa đi học, nhà tôi là nhà mái giấy dầu và nền đất trong khu tập thể, cứ mỗi lần trời mưa to, đang đêm, khi tấm áo mưa căng trên trần nhà nặng nước, nước mưa đổ ập xuống giường làm tôi lạnh toát, ướt đẫm cả người. Bố mẹ thay cho tôi quần áo, tôi vẫn không ngủ lại được. Những ngày sau đó, tôi thầm ước mái giấy dầu nhà tôi không bị thủng nữa để ban đêm mùa hè khỏi lạnh toát người.Khi tôi 4 tuổi, một lần mẹ và anh trai ốm, bố đi làm, tôi ở nhà với cụ ngoại. Khi cụ ngủ, tôi trốn lên trạm xá thăm mẹ và anh trai. Dù chỉ 4 tuổi, vừa đi chân đất, tôi vừa ước mẹ và anh khỏi ốm để về nhà, ở nhà vắng vẻ quá. Khi mẹ khỏi ốm về nhà, ngoài giờ đi làm, mẹ lại ra cuốc đất làm vườn, lần nào mẹ ra vườn tôi cũng nằng nặc đòi đi theo.
Mẹ dặn tôi ở nhà chơi ngoan là được rồi, mẹ nhất định không cho tôi ra vườn vì lo tôi còn nhỏ, bị sâu róm rơi vào người hoặc bị bẩn. Nhưng rồi tôi vẫn lon ton chạy một quãng đường đất để ra vườn, tay bám vào giậu cúc tần để xem mẹ cuốc đất. Ước mơ của tôi lúc đó chỉ là được theo mẹ ra vườn, được ở gần mẹ.
Năm tôi lớp 6, do ra vườn chơi cùng các bạn, tôi bị cành cây bắn vào mắt, mẹ đưa tôi đến viện mắt trung ương ngay. Bác sĩ nói, nếu chỉ chậm thêm chút nữa là phải mổ, thậm chí có thể không nhìn thấy gì. Tôi được tra nhiều loại thuốc màu trắng, đỏ, vàng và được băng mắt.
Lúc đó, tôi ước mơ mình không bị mù, ước mơ mình sẽ nhìn được trở lại và mẹ không phải rơi nước mắt. Hai tuần bị băng mắt tôi hiểu thế nào là giá trị của ánh sáng, giá trị của một cuộc sống mà mình cảm nhận được từ một tia nắng mặt trời. Khi tháo băng, mọi thứ đều mờ và tôi nheo mắt lại, hình ảnh đầu tiên không phải là mặt trời, đó là mẹ tôi.
Tôi cảm thấy mình như được sống lại, như được hồi sinh để trở về cuộc sống. Chỉ trong hai tuần nhưng tôi thấy dài như hai mươi năm, chỉ để đợi chờ được nhìn thấy mẹ. Lần đầu tiên tôi thấy những giọt nước mắt của mẹ, vì mắt tôi đã bình phục.
Sau bao năm cố gắng học hành, tôi tốt nghiệp đại học và được giữ lại làm giảng viên của một trường đại học. Nhưng không may, tôi bị nhựa xương rồng bắn vào mắt, đúng bên mắt trước đây tôi bị chấn thương khi lớp 6. Dù mẹ đã đưa tôi đến bệnh viện để cấp cứu ngay nhưng nhựa xương rồng đã ăn mòn, tạo nên các lỗ li ti trên con ngươi mắt.
Bác sĩ điều trị cho tôi hẹn ba hôm nữa quay lại hoặc có gì bất thường thì trở lại ngay. Đến tối về nhà, tôi không khóc nhưng nước mắt ở hai bên mắt cứ chảy tự động, hai mắt sưng húp rồi sụp xuống, tôi không thể mở mắt được nữa. Cả đêm tôi thấy mắt đau nhức và mẹ phải đưa tôi đi cấp cứu lần nữa.
| Tôi ước mơ được sống để chăm sóc con. Ảnh: ST. |
Nước mắt chảy vô thức còn tôi thì xót xa, xót xa vì có thể không bao giờ tôi được nhìn lại hình ảnh của mẹ, có thể không bao giờ tôi được nhìn thấy ánh sáng từ mặt trời. Và có thể tôi đang chuẩn bị bước vào công việc của một giảng viên đại học thì bây giờ cuộc đời tôi sẽ sang một hướng khác, sẽ trở thành một người sống trong bóng tối và ở nhà, mẹ lại chăm sóc như ngày tôi còn nhỏ.
Hơn 20 năm mẹ đã vất vả để tôi phấn đấu, dành dụm, bao niềm hy vọng và vun đắp ước mơ cho tôi, rồi sẽ xuống sông xuống biển. Tôi thương mẹ. Mẹ vẫn ân cần chăm sóc tôi, tôi không nhìn thấy gì nhưng cảm nhận được bóng mẹ đang lặng lẽ in vào tường từng đêm.
Tôi muốn khóc mà không khóc được vì hai mắt nặng như tạ, cứng lại, không cử động được như mình mong muốn, tôi tưởng mình đã hết hy vọng rồi. Cha mẹ sinh ra tôi lành lặn, chỉ vì tôi không cẩn thận một chút mà bây giờ sắp thành người tàn phế cả đôi mắt, cửa sổ tâm hồn của tôi, và cũng là của bố mẹ tôi.
Từng đêm tôi ước rằng ngày mai khi thức dậy, mình chỉ trải qua một giấc mơ kinh hoàng thôi, và sẽ thấy ánh sáng mặt trời, thấy mẹ, thấy cuộc sống vô cùng tươi đẹp. Tôi cứ ước từng đêm như thế trong sự tĩnh lặng nhất của lòng mình, như một nhà sư rũ bỏ cõi trần thế để tụng kinh niệm Phật. Số phận lại mỉm cười, ước mơ của tôi thành hiện thực.
Sự kiên trì của mẹ, sự tận tụy và năng lực tuyệt giỏi của các bác sĩ mắt ở Việt Nam đã cho tôi cuộc sống, cuộc sống từ những tia sáng đầu tiên sau hơn một tháng rưỡi băng mắt. Cuộc sống từ lần thứ hai gỡ băng ở mắt, tôi lại nhìn thấy mẹ tôi. Lần này, mẹ không chảy nước mắt nữa, mẹ ôm chặt tôi vào lòng. Tôi bàng hoàng như vừa suýt để lỡ một chuyến tàu trong cuộc đời, chuyến tàu đi tìm ánh sáng để về với vòng tay của mẹ.
Rồi tôi lập gia đình, có bầu và sinh con. Bác sĩ siêu âm nói tôi đẻ thường được, dự kiến cháu bé khi sinh ra 3,5 kg. Chồng đưa tôi đi siêu âm nhiều lần đều tốt cả. Đến đúng ngày dự kiến, tôi có dấu hiệu sinh, chồng và mẹ đưa tôi vào viện. Nhịp tim thai nhanh hơn bình thường nhiều lần, bác sĩ dự đoán rau thai quấn cổ cháu bé, thai vẫn còn ở trên cao mà huyết đã ra. Nếu gia đình đồng ý thì chồng ký cam kết và làm thủ tục cho tôi mổ đẻ.
Dù từ trước đến giờ tôi chờ đợi giây phút được làm mẹ bằng cách mang nặng đẻ đau thông thường nhất nhưng ở tình huống đó, không còn lựa chọn nào khác. Tôi vào phòng mổ, không lo lắng, chỉ bình thản để chờ nghe tiếng khóc của con. Cuối cùng, con gái tôi chào đời, bác sĩ nói tôi mở mắt ra nhìn mặt con đi. Tôi hạnh phúc nhìn con gái, trông như một thiên thần, tôi tưởng mình bay lên đến tận trời xanh, rồi liên tục nói cảm ơn các bác sĩ và y tá.
Con tôi được đưa ra cho chồng tôi và người nhà. Nhưng trong phòng mổ, các bác sĩ vẫn đang khâu cho tôi, họ đang nỗ lực hết sức để cầm máu. Tôi mất máu, nghe nói là rau thai tiền đạo. Người tôi lạnh toát, hai tay cứng ngắc. Khi các bác sĩ khâu xong, hai răng tôi va vào nhau lập cập, thấy lạnh toát cả người, chưa bao giờ tôi lạnh như thế.
Chưa một lần nào cái lạnh của mùa đông miền Bắc lại lạnh bằng lúc tôi run, gần như co quắp cả người như lúc vừa được khâu xong. Bác sĩ và y tá lấy hai cái chăn bông đắp lên mà tôi vẫn run. Tôi thấy như tử thần đang đứng trước mắt, tôi bị mất máu nhiều, chồng cùng các bác sĩ đang đi lấy máu để về tiếp cho tôi.
Một loạt hình ảnh từ khi nhỏ đến lớn chạy qua như một cuốn phim trong đầu tôi. Trong phòng mổ chỉ có các bác sĩ, người nhà đang ở ngoài, tôi được chuyển sang một chiếc giường sắt ngay cạnh bàn mổ. Tôi muốn mở miệng để gọi chồng, gọi con hoặc gọi mẹ nhưng tất cả đều vô vọng. Tôi bắt đầu hiểu điều gì đang xảy ra nếu chồng tôi và bác sĩ lấy máu không về kịp.
Tôi hoàn toàn không nói được nữa, cảm giác như cả người tê liệt. Tôi nghĩ rất nhanh trong đầu, con tôi sẽ ra sao, tôi chưa một lần được ôm con gái bé bỏng trên tay, chưa một lần được con gọi là mẹ, chưa kịp cho con bú, chưa kịp thơm nhẹ lên trán con, chưa kịp nhìn thấy chồng sau khi tôi sinh con.
Tôi chưa kịp nhìn thấy nụ cười của mẹ khi bế cháu bé trên tay, chưa được quấn tã cho con tôi. Tôi chưa kịp nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của sinh linh mới chào đời, chưa kịp ghé sát tai vào nghe hơi thở nhỏ bé của con gái. Tôi chưa kịp làm gì cả, con tôi sau này sẽ ra sao. Tôi lo sợ thần chết sẽ cướp đi cuộc sống chuẩn bị được làm mẹ của mình.
Và tôi lại ước mình được sống hơn bao giờ hết, để tôi được làm mẹ, được ôm con vào lòng và dành hết những gì có thể cho con. Con tôi đã chào đời và niềm ước mơ duy nhất của tôi lúc đó là con tôi phải có mẹ, là tôi.
Tôi nhớ đến hình ảnh gần 30 năm qua của mẹ, mẹ âm thầm chắt chiu cho tôi từng ly từng tí. Khi tôi sốt xuất huyết hơn 10 ngày lúc đang học đại học, mẹ cõng tôi trên lưng từ nhà lên trạm xá. Tôi nặng trĩu trên lưng mẹ, bước chân mẹ gấp gáp nhưng không dừng lại để kịp đưa tôi đi khám và điều trị.
Hồi chưa lập gia đình, tôi bị rối loạn tiêu hóa, mẹ gấp rút đưa tôi vào viện, cặm cụi, lặng lẽ, tôi không cầm nổi nước mắt. Bây giờ, khi tôi sinh con, mẹ cũng chưa hết nỗi lo. Tôi nhất định phải sống để mẹ không phải rơi nước mắt vì lo lắng cho tôi. Tôi phải sống để cho con bú những giọt sữa mẹ đầu tiên. Tôi phải sống để nuôi con khôn lớn, trưởng thành.
Khi ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, con người ta mới hiểu hết những gì mình đang có, mới biết những điều đó quý giá đến chừng nào. Ước mơ của tôi khi nằm đợi tiếp máu là được sống, là nhất định phải từ cửa tử để tìm thấy cửa sinh. Bây giờ tôi mới hiểu ước mơ của những người mẹ khi vượt cạn.
Khi đợi chờ để được sống, tôi mới hiểu cả đời mẹ chưa bao giờ nói đến ước mơ của mình, mà gần 30 năm qua, tôi cũng thật vô tình, chưa từng hỏi ước mơ của mẹ là gì. Có phải, ước mơ của mẹ là mong cho con khôn lớn, trưởng thành không? Tôi ước mình được sống, sống cho con gái, cho mẹ, cho chồng, cho gia đình và cho chính tôi nữa.
Tôi vẫn tin, vẫn ước mơ, kể cả lúc cận kề cái chết là đừng để ngọn lửa đam mê đó nguội lạnh trong lòng mình, thế nên tôi đã không ngừng ước mơ. Tôi đã được tiếp hai túi máu kịp thời. Sau hơn một tuần cùng con ở bệnh viện, con tôi được đưa về nhà để bà nội chăm sóc, còn mẹ và chồng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu để giành sự sống cho tôi. Gần hai tuần sau tôi được trở về nhà, được bế con gái trên tay.
Những ngày nằm điều trị trong viện, nhiều hôm tôi chảy nước mắt, chờ đợi đến ngày được xuất viện. Nhờ sự tận tình của các bác sĩ, của mẹ, của chồng, của mọi người trong gia đình, của các anh chị em trong nhà thay phiên nhau trông nom, tôi đã được trở về nhà. Tôi đã ước mơ để được sống và tôi đã sống. Con đường phía trước còn dài nhưng tôi chưa bao giờ quên trong nhiều ước mơ của mình, tôi đã ước mơ giành lại sự sống từ tay thần chết.
Ước mơ của tôi không phải là ước mơ của một người đi lên từ khó khăn, vượt qua khó khăn để trở thành người thành đạt, cũng không phải là ước mơ lớn lao để tạo dựng được một cái gì đó cho những người tôi yêu mến. Ước mơ của tôi không chỉ do mình tôi mơ ước mà ước mơ đó có được là do có mẹ, chồng và cả con gái vun đắp cùng tôi.
Ước mơ của tôi chỉ đơn giản là được sống để lại được thấy mẹ, thấy chồng con và được dành cả cuộc đời sau này tiếp nối mẹ, nuôi dạy con tôi khôn lớn, trưởng thành.
Nguyễn Thị Phương Thùy
| Từ ngày 15/5 đến 15/8, các bạn trong độ tuổi 15-30 có thể tham gia cuộc thi viết "Ước mơ của tôi" do VnExpress.net, iOne.net và Trung tâm đào tạo mỹ thuật đa phương tiện FPT-Arena phối hợp tổ chức. Trong bài thi, bạn có thể kể về những ước mơ lớn lao như trở thành người nổi tiếng hoặc bình dị như đỗ đại học, có được nghề nghiệp đúng sở thích, được khám phá danh lam thắng cảnh... Bạn cũng có thể viết về hành trình để biến ước mơ thành hiện thực, quyết tâm thay đổi cuộc sống chính mình. Bài viết dài không quá 2.000 từ. Một người có thể gửi nhiều bài dự thi. |
Sign up here with your email
ConversionConversion EmoticonEmoticon